nghề trồng rau

Nông traị trồng rau sạch chị Cuối làm ở Đài Loan

Câu chuyện về tình yêu nông nghiệp của một đôi vợ chồng (p1)

Người ta nói, khi con người gắn kết với một thứ gì đó, đều là do “duyên” cả. Bạn có tin điều này không? Có lẽ điều này đúng với vợ chồng anh Quý, chị Cuối – chủ nhân của một cánh đồng rau ở xã Đan Phượng (huyện Đan Phượng, Hà Nội). 

Đây mà một câu chuyện về tình yêu nông nghiệp, rộng hơn cả là cái tình cái nghĩa với của người nông dân Việt Nam với nền nông nghiệp Việt Nam. Câu chuyện khiến Ban Công Xanh mình rất xúc động và hiểu rõ hơn thế nào là tình yêu nông nghiệp nên muốn chia sẻ cùng các bạn!

Cái “duyên” với nghề trồng rau

Câu chuyện mà Ban Công Xanh mình sắp kể đây là về hai vợ chồng người nông dân, anh Nguyễn Đăng Quý và chị Đặng Thị Cuối.

Một điều trùng hợp thú vị là anh chị sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm 1971, chơi thân với nhau từ tấm bé cho đến khi nên duyên chồng vợ. Họ là những người nhà quê thứ thiệt, quanh năm đầu tắt mặt tối, sấp ngửa với ruộng đồng rồi lại con cón mang rau ra chợ xã, chợ huyện để bán thế mà cũng không đủ ăn.

Năm 2010, chị Cuối quyết định dứt áo đi làm Osin xứ Đài Loan với lời hứa: “Bao giờ kiếm đủ tiền để xây nhà thì em sẽ về.”

Chị sống tha hương nơi đất khách quê người với nghề chăm sóc người già nằm liệt giường cho một gia đình buôn bán bận rộn. Ít lâu sau người đó khuất núi. Nhưng nhờ cái tình nghĩa của chị, chủ nhà đã giới thiệu chị đến một gia đình hàng xóm làm nghề trồng rau để tiếp tục lao động.

Thế là chị lại được trở về với nghề cũ, vừa mừng vừa bỡ ngỡ vì nghề trồng rau xứ Đài khác xa với nghề trồng rau xứ Việt. Năng suất cao gấp 2 – 3 lần đã đành nhưng độ sạch còn gấp hơn thế rất nhiều lần. Ước trồng rau sạch đến nỗi hơn cả nước người uống vì nhà chủ dùng nước máy để ăn nhưng cũng thứ nước ấy phải qua máy lọc mới dám đưa vào hệ thống tưới tự động cho rau. Trước mỗi mùa vụ đất đai được “khò” qua lửa để diệt sạch mầm bệnh. Phân gà được ủ trên 6 tháng cho chết hết ký sinh trùng rồi mới đem bón. Sâu nếu có được bắt bằng tay là chính chứ không mấy khi phải phun thuốc.

Nông trại rau sạch xứ Đài mà chị Cuối đang làm
Nông trại rau sạch xứ Đài mà chị Cuối đang làm

Diện tích của trại cũng chỉ có hơn 1ha nhưng thu nhập mỗi năm cũng đến mấy tỷ tiền Việt. Sau một khoảng thời gian làm việc bên Đài, hết hợp đồng lao động chị về nước rồi trở lại Đài Loan để trồng rau. Lần này cho một hộ lớn hơn trước rất nhiều, với trên 20 ha đủ để cung cấp rau cho toàn bộ hệ thống trường học ở thành phố Tân Trúc.

Ông chủ của chị là người đầu tiên trồng rau sạch ở đây với thâm niên hơn 40 năm bằng những kinh nghiệm học hỏi từ người Nhật. Một ngày ở đó trung bình chị lao động 12-13 tiếng, 2h sáng thức dậy ăn điểm tâm rồi ra đồng nhổ rau đến 6h sáng ăn tiếp rồi rửa rau đến 11h30 mới nghỉ, ngủ đến 2h chiều và làm đến 6h tối. Nhiều khi lắm đơn đặt hàng chị còn phải làm đến 7-8h tối là chuyện thường nên trung bình mỗi ngày chỉ được ngủ khoảng 5-6h.

Lao động ở xứ Đài đã chăm chỉ nhưng ông chủ của họ còn chăm chỉ hơn thế rất nhiều. Họ dậy từ 1h sáng và chỉ chịu lên giường sau 9h tối, trung bình mỗi ngày ngủ khoảng 4-5h. Ngày Tết, ngày lễ, lao động được nghỉ để đi chơi nhưng chủ trại thì không.

Sau bao năm trồng rau ở xứ người, chị dần mê nghề nên mới gửi 2 tấn hàng là các thiết bị tưới, thiết bị nhà lưới, máy đóng bầu, máy gieo hạt về nhà cho chồng. Anh khi ra bưu điện để nhận “hàng viện trợ” không như người ta hồ hởi, phấn khởi mà vừa buồn lại vừa bực vì có bao nhiêu tiền nong tích cóp vợ mình đã quy hết ra đám thiết bị vô cùng lạ lẫm kia. Thất vọng quá anh liền cất chúng vào kho rồi bỏ vào miền Nam để tiếp tục làm thuê.

Làm nông có giàu lên được?

Ban đầu, khi chị Cuối đề nghị với chồng cùng sang Đài Loan lập nghiệp với nghề trồng rau, anh Quý khăng khăng không chịu, anh cho rằng, chẳng có ai có thể giàu lên nhờ nghề làm nông cả. Hơn nữa, trước dây anh đã bị 2 công ty xuất khẩu lao động lừa mất 50 triệu nên cũng chẳng thể tin.

Thế nhưng, với quyết tâm, nỗ lực thuyết phục anh thử đi Đài Loan, không phải để xuất khẩu lao động mà là đi du lịch một chuyến xem sao. Cuối cùng, anh Quý cũng mủi lòng, anh đi.Chuyến đầu tiên 1 tháng. Chuyến thứ hai 2 tháng anh đã bắt đầu thấy thích xứ Đài. Chuyến thứ ba do có người bảo lãnh nên anh được ở tới 6 tháng để rồi quyết định sẽ lao động ở đây cùng với chị.

Và rồi chẳng biết tự bao giờ, anh lại mê cái nghề trồng rau, làm ruộng đến thế! Trưa nào cũng như trưa nào khi các lao động khác đã nghỉ ngơi hết thì anh lại ra sau nhà lưới nơi có một mảnh đất thừa chỉ rộng chừng 30cm, chạy dài 50m để vùi đầu vào làm thí nghiệm với những hạt giống mới được mua từ một cửa hàng trong vùng. Mùa nào thức ấy anh trồng đủ loại nào dưa lưới, dưa vàng, nào rau, cà, khoai, đậu. Những cây cà có khi thân dài đến gần 10 mét quả sai trĩu trịt, những cây dưa lúc lỉu trái đến nỗi phải đem cho bớt chứ vợ chồng anh ăn không thể xuể.

Chị Cuối đang thu hoạch rau sạch
Chị Cuối đang thu hoạch rau sạch

Cuộc sống xứ người của họ lúc này trở nên dễ chịu và hạnh phúc với thu nhập của cả hai mỗi tháng cũng trên dưới 50 triệu. Giờ đây, cái suy nghĩ “làm nông không thể nào giàu lên được” của anh Quý đã tan biến từ hồi nào anh cũng không hay!

 Tưới nông nghiệp; Tưới phun mưa; Tưới nông nghiệp fanpage; Tưới cảnh quan fanpage; tưới tự động video; Tưới tự động; Tài liệu tưới tự động;